Trên đường về, Hứa Vọng và Ôn Du đều không nói gì. Hứa Vọng nhìn ra ngoài cửa sổ, con đường về nhà này cậu đã đi vô số lần, mỗi lần đều chỉ hòng có thể bay thẳng về nhà. Khóa cửa phòng, viết tiểu thuyết, chơi game.
Riêng lần này, cậu lại chẳng muốn về. Nhà vẫn là nhà của cậu, nhưng cậu lại muốn về một mái nhà khác.
Dù chủ nhân của mái nhà ấy vẫn chưa thừa nhận thân phận của cậu, nhưng Hứa Vọng tin rằng, sẽ có một ngày cậu lại được dọn vào đó, và sau này sẽ không bao giờ chuyển đi nữa.
Gần đến khu chung cư, Ôn Du quay đầu nhìn theo tầm mắt của Hứa Vọng thấy hàng hoa quả trên phố, thầm nghĩ không biết có cần mua chút gì không.
Bố mẹ Hứa Vọng mời cô đến nhà ăn cơm là vì cảm ơn cô đã chăm sóc Hứa Vọng suốt thời gian qua. Trước đó cô từng đến đây một lần, không đúng, là hai lần. Lần đầu tiên đưa Hứa Vọng về nhà, bị động tham quan phòng của cậu.
Lần thứ hai, buổi tối đến đón Hứa Vọng say rượu về nhà.
Ôn Du dừng xe bên đường, Hứa Vọng thu hồi tầm mắt quay sang nhìn cô, hơi hé môi hỏi: “Đã đến đâu mà dừng lại thế?”
Ôn Du khẽ hỏi: “Em có nên mua chút gì không?”
Đồng tử Hứa Vọng lóe lên một tia ngạc nhiên. Chỉ có quan hệ kiểu đó lần đầu đến nhà mới cần mua quà. Giáo sư Ôn đây là...
Hứa Vọng đang nghĩ theo hướng đó, nhưng lại không dám nghĩ nhiều. Cậu vẫn chưa biết tình cảm thật sự của Ôn Du đối với mình, liệu cô có thứ tình cảm ấy giống như cậu hay không.