Bản xem trước công khai.
Hứa Vọng hắng giọng, hơi kiêu ngạo nói: Thứ ta biết nhiều lắm, chỉ là cần ngươi từ khám phá thôi.
Nghe câu trả lời nước đôi của Hứa Vọng, Ôn Du liếc hắn một cái, không vui nói: Vậy thì ngươi thà đừng nói còn hơn, dù sao ta có hỏi cũng bằng thừa.
Hứa Vọng cười nhìn cô: Không tính là bằng thừa, ngươi muốn tìm hiểu về ta là chuyện tốt, thực ra có thể đổi câu hỏi khác để hỏi ta.
Câu hỏi gì? Ôn Du nghi hoặc.
Rất đơn giản, tỷ nên hỏi ta là, Hứa Vọng trưa nay ngươi sẽ làm món gì ngon cho ta ăn đây.
Ôn Du nghe lọt tai, nhưng lại không làm theo lời hắn nói.
Cô hất cằm: Hứa Vọng.
Ta ra lệnh cho ngươi, trưa nay làm món sườn xào chua ngọt, vì ta muốn ăn.
Tuân lệnh!
Thấy thời gian không còn sớm, Ôn Du còn phải đến trường dạy học.