Ly rượu nhanh chóng được cô uống cạn. Hứa Vọng tiêu hóa xong cảm xúc, quay đầu nhìn sang cô, nói: “Chị.”
“Hửm?” Ôn Du nhìn cậu.
“Chị có biết không, mặt chị bây giờ đỏ lắm đấy.”
Ôn Du theo phản xạ sờ lên mặt, đúng là hơi nóng.
Cô cứ uống rượu là mặt sẽ đỏ bừng, nhưng thực ra tử lượng cũng khá tốt.
“Đỏ thì sao chứ?”
“Không sao cả.” Hứa Vọng nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến lạ, “Trông Giáo sư Ôn lúc đỏ mặt, khá là đẹp.”
Đầu ngón tay Ôn Du khẽ run lên, suýt nữa không cầm chắc cái ly.
Cô không ngờ Hứa Vọng lại nói với cô những lời này.
Cậu rất bất thường.