Ôn Du từ trong tay Hứa Vọng cướp lại ly rượu, lùi nhanh về sau, cảnh giác nhìn chằm chằm cậu.
Hứa Vọng lại lần nữa vươn tay về phía ly rượu, có vẻ như muốn cướp lại từ tay cô, Ôn Du hơi nghiêng người không cho Hứa Vọng cơ hội: “Không được cướp!”
Hứa Vọng ngồi thẳng người chống cằm nhìn cô, ánh mắt lười biếng, khóe môi cong lên nụ cười như có như không: “Chị ơi, chị đang uống ly em đã uống rồi đấy, trên đó có nước bọt của em.”
“Cậu!”
Ôn Du lườm cậu, gò má nhanh chóng ửng đỏ vừa thẹn vừa giận. Cô đặt ly rượu lên bàn, đẩy đến trước mặt Hứa Vọng: “Ly này cho cậu đấy, cậu pha lại cho tôi một ly khác!”
Hứa Vọng nhận lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ, "Được, em không chê ly chị từng dùng đâu."
Lần này khi Hứa Vọng pha rượu, Ôn Du không nhắm mắt nữa, mà giơ điện thoại ghi lại toàn bộ từng cử động trong quá trình pha chế của Hứa Vọng.
Ôn Du nhìn cậu qua ống kính, dưới ánh sáng mờ ảo, đường nét của Hứa Vọng được ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn phác họa thành những đường cong mềm mại, trong đôi mắt phản chiếu một chút ánh sáng, lúc làm việc trông vô cùng nghiêm túc.
Hứa Vọng bỗng quay đầu nhìn thẳng vào mắt Ôn Du, giơ tay nhẹ nhàng ấn điện thoại xuống: “Công thức độc quyền, không được truyền ra ngoài.”
“Cậu học pha rượu từ khi nào thế?”