Hứa Vọng dẫn Ôn Du đến phòng khách.
Tống Uyển Vân thấy Ôn Du đi tới, đang định mở miệng bảo cô qua đây trò chuyện.
Hứa Vọng lên tiếng trước: “Mẹ, con đưa Giáo sư Ôn về phòng để hỏi han về đề tài. Dạo này con dưỡng thương không đến trường, việc học không thể bỏ bê được, để chị ấy phụ đạo cho con một chút.”
Tống Uyển Vân khó hiểu nhìn hai người.
Thằng con này bị sao thế?
Hôm lấy giấy báo trúng tuyển thì hùng hổ nói: “Hai người đã hứa với con rồi đấy, hứa là đậu đại học rồi thì bốn năm muốn chơi thế nào cũng được, miễn là lấy được bằng tốt nghiệp.”
Hôm nay sao tự nhiên lại chủ động đòi học hành thế này?
Quả nhiên vẫn là Tiểu Du có cách, trị được thằng nhóc trong nhà này, khiến nó chủ động học tập, thế này cũng tốt.
Trong lòng Tống Uyển Vân lại càng thêm công nhận Ôn Du.
Hai đứa con trong nhà, con gái lớn rồi không tìm đối tượng không muốn kết hôn.