Bản xem trước công khai.
Hứa Vọng dẫn Ôn Du đến phòng khách. Tống Uyển Vân thấy Ôn Du tới, đang định mở miệng gọi cô lại nói chuyện.
Hứa Vọng lên tiếng trước: Mẹ, con dẫn Giáo sư Ôn về phòng để trao đổi về đề tài học tập, dạo này dưỡng thương không tới trường, việc học không thể bỏ bê, để cô ấy phụ đạo cho con một chút.
Tống Uyển Vân nghi hoặc nhìn hai người. Con trai bị làm sao vậy?
Cái ngày nhận giấy báo nhập học còn huênh hoang nói: Hai người đã hứa với con rồi, chỉ cần đỗ đại học thì bốn năm muốn chơi thế nào là tùy con, miễn là lấy được bằng tốt nghiệp.
Sao hôm nay lại đột nhiên chủ động muốn học tập thế này.
Chắc là do Tiểu Du có cách, trị được thằng nhóc này trong nhà, khiến nó chủ động học tập, như vậy cũng tốt. Trong lòng Tống Uyển Vân lại tăng thêm một phần công nhận đối với Ôn Du.
Trong nhà có một đôi con cái, con gái lớn rồi không chịu tìm đối tượng, không muốn kết hôn. Con trai vừa vào đại học, suốt ngày chỉ nghĩ chuyện chạy ra ngoài, nếu có người giúp bà quản lý chúng thì tốt biết mấy.
Tống Uyển Vân nhìn Ôn Du, nói: Tiểu Du, làm phiền cháu rồi, Hứa Vọng hiếm khi chủ động đề nghị học tập, vẫn là cháu có cách.
Ôn Du: Dì không vất vả đâu ạ, con là giáo viên của Hứa Vọng, dạy cậu ấy là việc nên làm.
Hứa Vọng cười một tiếng, hất cằm nhìn Ôn Du như đang đòi phần thưởng. "Giáo sư Ôn, chuyển bước tới phòng con chứ? "