Bản xem trước công khai.
Khi Ân Duy nhắm mắt lại, thế giới dường như bị ấn nút tắt tiếng. Những cuộc trò chuyện nhỏ trong nhà hàng, tiếng va chạm khẽ của bát đĩa, bản nhạc piano du dương phát ra từ loa, tất cả đều tan vào một âm vọng mơ hồ.
Chỉ còn lại tiếng tim đập. Ban đầu, cô không phân biệt được đó là tiếng tim của ai.
Trái tim đó đập thình thịch trong lồng ngực, dồn dập, mạnh mẽ, xuyên qua hai lớp vải áo mà truyền đến cảm giác của cô.
Quá gần, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được lồng ngực Hứa Vọng hơi phập phồng theo hơi thở, gần đến nỗi cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người anh, giống hệt mùi nước giặt cô dùng.
Hứa Vọng siết chặt tay hơn, thân thể Ân Duy cứng đờ như một khúc gỗ. Người phục vụ bên cạnh nhắc nhở: Cô có thể ôm bạn trai, ta sẽ chụp giúp hai người một tấm ảnh.
Nghe vậy, mi mắt Ân Duy khẽ rung, mở mắt ra.
Việc ôm ấp là điều xa lạ với Giáo sư Ân, cô cố gắng bảo mình đừng suy nghĩ nhiều, đừng tỏ ra căng thẳng.
Ân Duy lấy hết can đảm, vòng hai tay quanh eo Hứa Vọng, nhắm mắt lại.
Hứa Vọng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của thân thể mềm mại trong vòng tay, khẽ nói bên tai: Thả lỏng đi, chỉ là một cái ôm thôi.
Vẻ cau có trên trán và đôi mắt Ân Duy dịu đi, hai thân thể lại dán sát nhau hơn một chút. Cô có thể nghe thấy, tiếng tim Hứa Vọng đập rộn ràng đang hướng về phía cô.