Bản xem trước công khai.
Xe đỗ bên ngoài tiệm cắt tóc. Hứa Vọng nói thế nào cũng không chịu xuống xe. Cuối cùng Ôn Du nói không cạo trọc đầu cậu, Hứa Vọng bán tín bán nghi nhìn cô một cái, lúc này mới chịu đi theo vào xem.
Bước vào tiệm cắt tóc, ánh đèn sáng đến mức hơi chói mắt. Cô nhân viên lễ tân nhìn thấy Ôn Du liền nhiệt tình đón tiếp, đồng thời đánh giá chàng trai đẹp mã bên cạnh cô, nhỏ giọng hỏi: Vị này là gì của cô?
Hứa Vọng nhìn đối phương, thẳng thắn nói: Ta là người nhà của cô ấy.
Nghe vậy, cô nhân viên lễ tân lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Giáo sư Ôn có bạn trai rồi? Lại còn là bạn trai nhỏ tuổi! Lại có chuyện bát quái để đào sâu rồi.
Ôn Du liếc mắt lườm Hứa Vọng một cái, giải thích: Cậu ấy là em trai của bạn thân ta, bạn thân đi công tác không có ai ở nhà nên gửi ta chăm sóc giúp một thời gian, tiện thể đưa cậu ấy đi cắt tóc.
Cô nhân viên lễ tân vừa nghe, trái tim hóng hớt kia hoàn toàn không thể kìm nén được nữa. Hóa ra là em trai của bạn thân! Giáo sư Ôn, cô thật sự có bản lĩnh! Kích thích thật!
Cô nhân viên lễ tân sắp xếp cho Hứa Vọng một chỗ ngồi, gọi thợ cắt tóc đến.
Soái ca, đến cắt tóc à?
Không cắt tóc thì ta đến tiệm cắt tóc làm gì?
Ôn Du vỗ cánh tay Hứa Vọng, bảo cậu lịch sự một chút. Ở bên ngoài mà chẳng nể mặt ta chút nào. Cậu là do ta đưa đến, lúc nói chuyện có thể chú ý một chút được không!