Nghỉ trưa xong, Ôn Du thức dậy đi ra phòng khách, chỉ thấy Hứa Vọng đang ngồi trước bàn làm việc, dán chặt mắt vào màn hình máy tính, mười ngón tay lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.
Ánh nắng buổi chiều ấm áp chiếu lên người cậu, phủ lên một lớp vầng hào quang vàng nhạt.
Màn hình máy tính che khuất nửa khuôn mặt cậu, để lộ đường viền hàm sắc nét, khóe môi cậu cong lên một nụ cười nhạt, hình như đang viết đến một tình tiết thú vị nào đó.
Tiếng gõ bàn phím dừng lại, Hứa Vọng nghiêng đầu nhìn Ôn Du, trên mặt nở nụ cười dịu dàng: “Dậy rồi à.”
Ôn Du "ừ" nhẹ một tiếng, bước đến bên cạnh cậu, liếc nhìn nội dung trên màn hình.
Hình như đang viết câu chuyện xảy ra trong nhà của nam nữ chính hả?
“Chị, muốn xem em viết sách gì không?” Hứa Vọng kéo máy tính dịch sang, quang minh chính đại muốn cho cô xem.
Ôn Du quay mặt đi, cầm tập giáo án trên bàn lên: “Tan học về chị sẽ lên đón em đi ăn cơm.”
Hứa Vọng cười hỏi: “Chị sẽ lên lầu đón em chứ?”
“Sẽ. Nếu em mệt thì ngủ một lát đi, cả ngày cứ nhìn màn hình không tốt cho mắt đâu.”