Ở trong phòng Hứa Vọng nửa tiếng đồng hồ để kỳ kèo mặc cả, cuối cùng Ôn Du cũng đồng ý để Hứa Vọng mang hết quần áo về nhà cô, cậu mới chịu bước ra.
Hứa Vọng dẫn Ôn Du đến phòng trà, lấy lá trà mà Hứa Hoài Lâm trân trọng cất giữ ra pha để thiết đãi Giáo sư Ôn, còn bảo cô mang về một ít để hai chị em từ từ thưởng thức.
Thấy sắp sáu giờ, Ôn Du đứng dậy chuẩn bị rời đi. Hứa Vọng giữ cô lại: Chị, hay là tối nay chị ở lại ăn chút gì đi, ở nhà có ai nấu cơm cho chị đâu.
Không cần, tôi tự nấu được.
Bạn cùng phòng đại học của Hứa Vọng sắp tới nhà, cô ở lại thì không hợp lý. Ôn Du là thân phận gì chứ? Cô là giáo sư đại học của bọn họ, xuất hiện ở nhà Hứa Vọng chắc chắn sẽ gây ra những hiểu lầm không cần thiết.
Cô tuyệt đối không muốn để sinh viên biết chuyện mình xuất hiện ở nhà Hứa Vọng, lại thêm việc Hứa Vọng hiện đang sống ở nhà cô.
Trước khi đi, Ôn Du dặn đi dặn lại Hứa Vọng không được tiết lộ chuyện cậu đang ở nhà cô ra ngoài, nếu không cậu phải dọn đi đấy. Hứa Vọng đồng ý ngay. Cậu đời nào lại đi nói chứ?
Vẫn chưa theo đuổi được người ta, sao có thể công khai được.
Hứa Vọng nhìn Ôn Du đổi giày xong, lẽo đẽo đi theo ra cửa, nói: Chị, lát nữa chị nhớ tới đón em về nhé.
Ôn Du quay đầu nhìn cậu, mặt không cảm xúc: Tùy tình hình đã, nếu muộn quá mà tôi ngủ quên rồi thì cậu khỏi về nhà luôn đi.