Ôn Du đưa mắt nhìn vào trong nhà, không gian rất rộng, có một hành lang dài, bên tay trái là phòng khách..."Đưa em đến đây thôi, chị về trước đây, tối nay kết thúc thì gọi cho chị, chị qua đón."
Cô quay người bấm nút mở thang máy, cửa thang máy vừa mở ra, cô vừa bước chân định vào thì Hứa Vọng nhảy tót ra chặn cửa bằng cơ thể.
“Chị ơi, đừng vội đi chứ, vào xem một chút đã.”
Ôn Du trừng mắt nhìn cậu: “Nói rồi đấy, đưa em lên lầu là chị về.”
Hứa Vọng cười nói: “Bố mẹ em mời chị bữa sau đến ăn cơm, làm quen trước với môi trường có hại gì đâu.”
Ôn Du quay đầu nhìn lại cánh cửa đang mở rộng một lần nữa, tầm mắt hướng vào bên trong.
Hứa Vọng nắm lấy cổ tay Ôn Du, kéo cô bước vào nhà.
Đến khi Ôn Du phản ứng lại, cô đã bước qua cửa chính vào đến khu vực huyền quan.
“Em làm gì đấy!” Ôn Du hất tay Hứa Vọng ra, vị trí vừa nãy bị cậu nắm lấy vẫn còn vương lại hơi ấm từ đầu ngón tay.
Hứa Vọng vươn tay kéo cửa lớn lại, khép kín.