Hứa Vọng suy nghĩ vài phút, bèn sát lại gần, dùng ngón tay chọc nhẹ cánh tay Ôn Du. Ôn Du hậm hực hất tay ra, "Làm gì thế!"
Hứa Vọng cười xòa nói: “Chị ơi, hay là thế này, chị phạt em đi.”
Ôn Du trừng mắt nhìn cậu: “Phạt thế nào?”
“Phạt em làm bữa sáng cho chị một tháng, được không?”
“Được... không được!”
Suýt nữa lại bị cậu ta lừa cho vòng vào tròng.
Cậu có ý định làm bữa sáng cho tôi chắc?
Cậu rõ ràng là muốn ăn vạ không chịu rời nhà tôi chứ gì!
May mà tôi thông minh.
Ôn Du vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc: “Phạt cậu từ ngày mai trở đi, thời gian học tăng thêm một tiếng, hơn nữa mỗi ngày phải dạy chị làm một món ăn.”