Ôn Du mở nắp hộp, đặt chiếc bánh ngọt nhỏ lên bàn trà, rồi chụp lại một bức ảnh. Cô có chút không nỡ ăn chiếc bánh nhỏ xinh xắn này, thật là phân vân.
Ôn Du hơi liếc mắt sang bên, bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Hứa Vọng.
“Nhìn tôi làm gì? Ăn dưa hấu của cậu đi.”
Hứa Vọng cười nói: “Chị, nếu chị thích thì em mua thêm vài cái để vào tủ lạnh, lúc nào chị cũng có thể ăn.”
Ôn Du khẽ hừ một tiếng, cầm chiếc bánh nhỏ lên dùng thìa khẽ múc một miếng đưa vào miệng.
Phốt bánh xốp mềm như một đám mây, mang theo độ ẩm nhẹ, sô-cô-la đen đậm đà tan chảy trên đầu lưỡi, không hề ngọt gắt, chỉ lưu lại hương thơm đậm đà mà hơi đắng nhẹ.
Đôi mắt Ôn Du sáng lên, nhìn chiếc bánh nhỏ trước mặt, ăn một miếng, đến tâm trạng cũng theo đó trở nên dịu dàng và thỏa mãn.
Cô chợt hiểu ra vì sao có nhiều người sẵn sàng bỏ ra mấy chục tệ để ăn bánh ngọt nhỏ.
Nó có thể mang lại tâm trạng vui vẻ cho con người.
Nhưng cô lại nghĩ đến việc Hứa Vọng đã mua thức ăn, bánh ngọt nhỏ, lại thêm cả con robot này nữa.