Ôn Du đang mải vẩn vơ suy nghĩ thì bỗng tiếng gõ cửa vang lên.
“Cạch...”
Cửa hé mở một khoảng, Hứa Vọng thò đầu vào nhìn.
“Chị... vãi chưởng!”
Hứa Vọng còn chưa dứt lời, Ôn Du đã tức giận vớ lấy chiếc gối bên cạnh ném thẳng về phía cậu ta.
Hứa Vọng giật mình giơ nạng lên, nhảy lò cò lùi lại hai bước.
“Chị, chị làm gì thế!”
“Cậu làm cái gì đấy! Tôi cho phép cậu vào phòng tôi chưa?” Giọng Ôn Du lạnh tanh.
Hứa Vọng đứng ngoài cửa gọi: “Chị, tối nay chị muốn học món gì nào, em còn chuẩn bị trước.”
Nghe vậy, nét mặt giận dữ của Ôn Du dịu lại đôi chút, cô đi ra ngoài phòng, trừng mắt nhìn cậu ta.