“Cậu Hứa, sao cậu cứ nhìn điện thoại mãi thế, đang nhắn tin với ai đấy?” Trịnh Minh Kiệt lè nhè nói.
Hứa Vọng đặt điện thoại xuống, liếc nhìn gương mặt và làn da đang ửng đỏ của Trịnh Minh Kiệt, nâng ly chạm nhẹ với cậu ta.
“Không có gì đâu Cậu Hứa, tôi hỏi vậy thôi, cậu đừng có ép tôi uống nữa nhé! Tôi chỉ uống một ngụm nhỏ, uống tượng trưng thôi.”
Trịnh Minh Kiệt uống xong chai thứ ba, đã có chút không trụ nổi.
Lục Lý An đã ngủ từ lúc nào.
Với tửu lượng này của anh ta, đừng nói là ngồi cùng bàn với bọn trẻ con, có được lên bàn ăn hay không còn là vấn đề ấy chứ.
Sau này chắc phải bê bát đứng ăn, gặp ai cũng phải gọi một tiếng chú.
Uống thêm một lúc nữa, Trịnh Minh Kiệt cũng không chịu nổi nữa, ngả người ra sau ngã lăn xuống đất.
Hứa Vọng và Lý Đào nhìn nhau, bất đắc dĩ lắc đầu...
Hai tiếng sau.