Bữa tối, Hứa Vọng chuẩn bị đậu phụ khô xào thịt, sườn xào chua ngọt và một nồi canh bí đao.
Ôn Du ngủ trưa đã lâu nên không tham gia vào quá trình nấu nướng, cô giúp Hứa Vọng bưng thức ăn lên bàn, phân công rất rõ ràng.
Hứa Vọng múc một bát canh bí đao còn đang bốc khói nghi ngút, đặt lên trước mặt Ôn Du.
“Chị, ăn cơm uống canh trước đã.”
Ôn Du dùng hai tay đón lấy bát, nhìn vào mắt Hứa Vọng. Câu nói này lúc ở nhà, Ôn Tần và Lâm Du Lan cũng thường xuyên nói với cô.
Nghe từ miệng Hứa Vọng phát ra, cảm giác cứ là lạ thế nào ấy.
Ôn Du nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt bỗng chốc sáng bừng lên.
Ngon quá.
Hứa Vọng bật cười: “Chị, thế nào ạ?”
Ôn Du đặt bát xuống, liếc nhìn đĩa thức ăn và bát canh trên bàn, hỏi: “Em bắt đầu chuẩn bị từ lúc nào thế?”