Bản xem trước công khai.
Hết giờ học, đã gần mười giờ. Ôn Du lấy một cuốn sách từ trên giá, đứng dậy nhường chỗ cho Hứa Vọng, đồng thời đưa máy tính cho cậu.
Hứa Vọng ngồi xuống chiếc ghế vẫn còn vương hơi ấm, nhận lấy máy tính, ngẩng đầu mỉm cười: Chị, sao chị biết bây giờ em muốn viết tiểu thuyết?
Ôn Du khẽ nói: Hôm qua em viết hai chương vào buổi sáng, thời gian còn lại đều không viết, đúng không?
Ừm, hai chương.
Vậy hôm nay em viết ba chương đi, đăng thêm một chương nữa.
Hả? Ý chị là sao, chị đang giục em ra chương mới à? Chị đọc sách của em rồi? Hứa Vọng ngạc nhiên hỏi.
Ôn Du quay mặt đi, thản nhiên nói: Chị còn không biết tên sách của em là gì thì đọc kiểu gì, hơn nữa chị chẳng có chút hứng thú nào với tiểu thuyết em viết cả.
Chị, em có viết về chị trong tiểu thuyết đấy, chị thật sự không hứng thú sao?
Nghe vậy, Ôn Du không nhịn được quay đầu nhìn cậu, hỏi: Em viết chị thế nào trong sách? Đừng có viết chị thành người xấu là được.
Hứa Vọng nhìn đôi mắt đẹp đầy cảnh giác của cô, cười nói: Sao có thể chứ, chị là một nhân vật vô cùng quan trọng trong sách của em, sao có thể là người xấu được.