Sau bữa sáng, Ôn Du đề nghị rửa bát nhưng Hứa Vọng một mực từ chối. Cô đành ra bàn làm việc, nghe tiếng hát phát ra từ nhà bếp, đợi Hứa Vọng rửa bát xong rồi tiếp tục dạy học cho cậu.
Hai ngày nay Hứa Vọng tràn đầy nhiệt huyết và tinh thần phấn chấn, học không kêu ca mệt mỏi, gặp câu hỏi không hiểu liền hỏi ngay, ra dáng một học sinh ngoan.
Buổi sáng kết thúc, biểu hiện của Hứa Vọng được Giáo sư Ôn khen ngợi. Cô nhìn Hứa Vọng vài giây, nói: “Cậu gửi mã nhận hàng cho tôi, tôi ra lấy về giúp cho.” “Chị ơi, chỉ cần đọc dãy số cuối là được ạ.”
“Sao em lại biết?” Ôn Du khó hiểu. Hứa Vọng cười cười: “Bây giờ đi lấy, chẳng phải đều ra đọc dãy số cuối thôi sao, em có ngốc đâu.”
Hứa Vọng nói tùy tiện vậy thôi, chủ yếu là sợ bây giờ mà nói cho Giáo sư Ôn biết mình mua bao nhiêu hàng, thì cô sẽ không đi nữa... Ôn Du về phòng thay bộ quần áo khác, đeo khẩu trang rồi ra ngoài.
Hứa Vọng chống nạng đi ra sau lưng cô, nhìn Ôn Du ngồi xổm xuống mang giày, muốn giúp nhưng ngặt nỗi không được phép làm thế. “Chị ơi.” Ôn Du đứng dậy, quay đầu nhìn cậu: “Sao thế?”
Hứa Vọng cười nói: “Có thể mua nửa quả dưa hấu về không?” Những ngày qua Lâm Thành lại ấm lên, duy trì ở mức khoảng 33 độ. Mùa hè mà không có dưa hấu thì không trọn vẹn được. “Muốn ăn à?” Ôn Du hơi nhướn mày.
Hứa Vọng gật đầu, “Muốn ăn, chị mua cho em nhé?” Ôn Du nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của Hứa Vọng, khóe môi cong lên một nụ cười. “Thấy hai ngày nay em thể hiện cũng khá, thưởng cho em nửa quả dưa hấu, ở nhà mà đợi đi.”
Hứa Vọng nhắc nhở: “Chị ơi, em khuyên chị nên lái xe đi lấy hàng.” Ôn Du khó hiểu nhìn chằm chằm cậu: “Sao phải lái xe đi, trạm chuyển phát nhanh ở ngay trong khu chung cư mà.” Hứa Vọng không nói gì.
Ôn Du đến siêu thị chuyển phát nhanh, đọc bốn chữ số cuối điện thoại của Hứa Vọng cho nhân viên xong. Đối phương nhìn cô một cái, nói: “Có bảy kiện hàng đấy.” Ôn Du: “??? Ôn Du tức tối gọi điện thoại cho Hứa Vọng.