Phòng ngủ phụ bố trí khá đơn giản, chỉ có một chiếc giường và điều hòa, thậm chí còn không có tivi. Ôn Du đưa Hứa Vọng về phòng, thấy cậu nằm xuống rồi mới quay về phòng ngủ chính.
Hứa Vọng ôm điện thoại, mở ứng dụng mua sắm, thêm một số thứ nhà đang thiếu vào giỏ hàng, sau đó đổi địa chỉ nhận hàng thành Thịnh Thế Hoa Phủ.
Ôn Du vừa định nằm xuống lướt điện thoại một lát, mở ghi chú ra rồi lại ngồi dậy, cầm theo một chiếc gối đi về phía phòng của Hứa Vọng.
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Hứa Vọng quay đầu lại, nhìn thấy Ôn Du bước vào.
“Chị, sao chị lại có thể tùy tiện xông vào phòng em thế?” Cậu cố tình kéo chăn che kín người, ra vẻ sợ hãi.
“Đây là nhà chị, chị thích vào lúc nào thì vào.”
Ôn Du nhìn cổ chân sưng tấy của cậu, khẽ nhíu mày, giọng điệu mềm đi vài phần: “Cảm thấy thế nào rồi?”
Hứa Vọng lập tức thay đổi sắc mặt, chuyển sang vẻ mặt khó chịu đầy dằn vặt: “Đau.”
“Nâng chân lên.”
Ôn Du đặt chiếc gối lót dưới chân bị thương của Hứa Vọng, bác sĩ đã dặn dò là khi ngủ phải kê chân cao hơn một chút.