Ôn Du mang chiếc xô đựng nước đá của Hứa Vọng vào nhà tắm đổ đi, sau đó dùng cây lau nhà lau khô phần nước vươn vãi lúc nãy ra ngoài khi tắm.
Cô lo rằng chân Hứa Vọng không tiện, lỡ chẳng may trượt ngã trong nhà tắm thì sẽ dẫn đến tàn phế suốt đời.
Đến lúc đó chắc cô bị Hứa Vọng ăn vạ cả đời thật mất.
Hứa Vọng ngồi trên ghế sofa, cảm giác sưng tấy và đau nhức ở cổ chân sau khi ngâm nước đá đã biến mất, bởi vì bàn chân đã bị đông cứng đến mức tê rần.
Ôn Du khiêng chiếc đẩu cạnh bàn ăn vào nhà tắm, rồi quay lại phòng khách.
Cô mang theo giọng điệu có vài phần mệnh lệnh nói với Hứa Vọng: “Đi tắm đi.”
Hứa Vọng ngẩng đầu nhìn cô, hai tay chống sofa đứng dậy, lò cò nhảy vài bước.
Thấy cậu đi lại bất tiện, Ôn Du vươn tay ôm lấy eo cậu, dìu cậu đi qua.
Mùi hương dịu nhẹ của dầu gội cứ thế xộc thẳng vào mũi Hứa Vọng, đôi tay gác trên vai Ôn Du vô thức siết chặt lại.
Ôn Du quay đầu trừng cậu một cái, Hứa Vọng cười cười.