Bản xem trước công khai.
Âm Dư bưng xô nước đá ngâm chân của Hứa Vọng đổ đi trong phòng tắm, rồi dùng chổi lau khô nước vừa mới tắm ra.
Nàng lo lắng, Hứa Vọng một chân không tiện, nếu không cẩn thận trượt chân trong phòng tắm sẽ dẫn đến tàn tật suốt đời. Nàng thật sự sẽ bị Hứa Vọng dựa dẫm cả đời mất.
Hứa Vọng ngồi trên ghế sofa, cảm giác sưng đau ở mắt cá chân sau khi ngâm nước đá đã biến mất, bởi vì chân đã bị lạnh tê. Âm Dư kéo ghế bên bàn ăn vào phòng tắm, rồi quay trở lại phòng khách.
Nàng ra lệnh với Hứa Vọng với giọng điệu nghiêm khắc: Đi tắm đi.
Hứa Vọng ngẩng đầu nhìn nàng, hai tay vịn lấy ghế sofa đứng dậy, nhảy vài bước bằng một chân. Âm Dư thấy hắn đi lại khó khăn, vươn tay ôm lấy eo hắn, dìu hắn qua đó.
Hương thơm nhè nhẹ của dầu gội đầu liên tục xộc vào mũi Hứa Vọng, bàn tay vịn trên vai Âm Dư âm thầm dùng lực siết chặt. Âm Dư quay đầu trừng mắt hắn, Hứa Vọng cười.
Ngồi dưới vòi sen, Hứa Vọng kéo quần áo lên rồi cởi ra.
Âm Dư quay người nhanh chóng chạy ra ngoài, Có chuyện gì thì gọi ta.
Tỷ, nếu không khóa cửa, lúc ta tắm ngươi muốn lén nhìn thì làm sao? Giọng nói nhẹ nhàng, có chút trêu chọc của Hứa Vọng vang vọng trong tai Âm Dư.
Qua lớp kính trên cửa, mơ hồ có thể nhìn thấy mọi cử động trong phòng tắm.