Bản xem trước công khai.
Ôn Du nói với Hứa Vọng rất nhiều quy định, cậu nghe tai trái lọt tai phải. Ôn Du đứng dậy rót một cốc nước, sau đó đi dọn dẹp phòng ốc. Nhà cô vốn có ba phòng, phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ và phòng khách.
Chỉ là cô đã cải tạo phòng khách thành phòng sách. Ôn Du ôm trọn bộ ga giường chăn đệm sạch sẽ gọn gàng từ phòng ngủ chính ra, đi lại giữa hai căn phòng, bận rộn hồi lâu.
Trên trán lấm tấm mồ hôi, Hứa Vọng ân cần đưa cho cô một tờ giấy ăn. Ôn Du nhận lấy lau mồ hôi, hỏi: Tối nay ngươi muốn ăn gì? Ta đi nấu bát mì cho ngươi.
Lại là mì sao?
Ôn Du nhìn chằm cậu, giọng điệu lạnh đi vài phần: Ngươi chê mì ta nấu?
Không phải, mì sợi rất ngon, có thể cho thêm quả trứng không?
Ôn Du đứng dậy, khẽ ừ một tiếng: Được.
Vừa đi được hai bước, cô chợt nhớ tới lời bác sĩ dặn, ở nhà phải chườm đá cho Hứa Vọng, lại quay trở lại, nhìn mắt cá chân sưng vù như cái móng giò lớn của cậu.
Trong nhà không có đá viên, ta ra ngoài mua đây, ngươi muốn ăn gì thì bảo ta.
Hứa Vọng nghiêng đầu, tầm mắt vòng qua Ôn Du nhìn tivi, "Tùy. "