Ôn Du những ngày này vẫn luôn tự nhủ với bản thân rằng không được để Hứa Vọng dọn vào nhà ở, chỉ là không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Cô lướt điện thoại kiểm tra lại những điều dặn dò của bác sĩ khi nãy, đồng thời tìm kiếm trên mạng các thông tin liên quan đến việc chăm sóc sau chấn thương.
Đảm bảo chế độ dinh dưỡng và nghỉ ngơi sẽ giúp ích cho việc hồi phục. Cô không biết nấu ăn, gọi đồ ăn ngoài lại không đủ lành mạnh, điều này khiến Ôn Du cảm thấy khó xử.
Hứa Vọng nhìn cô, lên tiếng: “Chị, có thể đi cùng em về trường một chuyến không?”
Ôn Du thừa biết cậu muốn về lấy quần áo."Cậu cứ bảo bạn cùng phòng thu dọn đồ đạc hộ, đừng mang nhiều quá, cậu cũng đâu có ở nhà chị lâu đến thế."
Hứa Vọng gật đầu, sau đó gọi một cuộc gọi video cho Lục Lý An.
Cuộc gọi được kết nối ngay lập tức, Lục Lý An ân cần hỏi: “Cậu Hứa, có kết quả chưa?”
Hứa Vọng đáp với giọng điệu nhẹ nhàng: “Không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một tháng là ổn.”
Nghe vậy, Ôn Du phắt đầu quay sang nhìn cậu.
Cậu định ở nhà tôi một tháng á?