Ăn sáng xong, Ôn Du đi vào phòng vệ sinh giặt sạch quần áo thay ra hôm qua, đồ lót toàn bộ đều giặt tay, chưa từng bỏ vào máy giặt.
Cô ôm đống quần áo vừa bước ra phòng khách thì ánh mắt Hứa Vọng từ chương trình giải trí trên ti vi dời sang chiếc áo lót màu tím trong tay cô.
Gò má Ôn Du hơi ửng đỏ, nghiêng người tránh để cậu nhìn chằm chằm: “Nhắm mắt lại xem cái gì mà xem.”
Hứa Vọng lười biếng nằm trên sofa.
“Chị, chị quên rồi à, ở khách sạn là em giúp chị giặt quần áo mà, sớm đã xem qua rồi, ê, lần trước không phải chiếc này nhỉ?” Hứa Vọng tiếp tục khiêu khích.
Bước chân Ôn Du khựng lại, nhớ đến sự bối rối sáng hôm đó, thẹn quá hóa giận nói: “Lúc phơi đồ, ban công em không được phép bén mảng tới.”
Hứa Vọng cười ha hả: “Chị, em không có cái sở thích đó đâu, chị lo thừa rồi.”
Ôn Du trừng mắt nhìn cậu, cười lạnh: “Em không có? Thế là ai đã ngửi mùi trên quần áo của chị?”
Biểu cảm của Hứa Vọng có chút không tự nhiên: “Không rõ nữa, dù sao em cũng là người đàng hoàng.”
Ôn Du không thèm cãi nhau với cậu nữa, ôm quần áo đi ra ban công.