“Hai người từ từ dùng bữa, mình xin phép dọn món tráng miệng này ra nhé.” Nhân viên phục vụ đặt món tráng miệng xuống rồi rời đi.
Cố Nhược Trần những gì cần nói thì cậu cũng đã nói rồi, nếu Ngô Vũ Kỳ vẫn cứ u mê không tỉnh ngộ thì chỉ có thể trách cô ta ngốc nghếch mà thôi.
Thế nhưng Ngô Vũ Kỳ chắc là không đến mức ngốc thế đâu, cô ta chỉ nhất thời bị lòng ghen tị che mờ tâm trí thôi, rốt cuộc thì cô ta cũng chưa làm ra chuyện gì quá đáng với Từ Nhược Hàm, bằng không Cố Nhược Trần đã chẳng thèm cho cô ta cơ hội này.
“Cậu cứ từ từ ăn món tráng miệng đi, mình còn có việc phải đi trước đây.”
Cố Nhược Trần vừa nói vừa lấy một chiếc thẻ trong túi ra đặt lên bàn, “Đây là thẻ nạp tiền của quán này, hôm nay đang có chương trình khuyến mãi nạp 1000 tặng 300.”
“Mình không thích uống cà phê cho lắm, chiếc thẻ này tặng lại cho cậu đấy, lúc nào rảnh có thể dẫn bạn bè đến đây ngồi chơi.”
Ngô Vũ Kỳ nhìn Cố Nhược Trần rồi lại nhìn sang chiếc thẻ nạp tiền, không nói gì.
Cố Nhược Trần đứng dậy nói: “Cậu cứ ngồi thêm lát đi, mình đi trước đây, hẹn gặp lại.”
Ngô Vũ Kỳ quay đầu nhìn Cố Nhược Trần đẩy cửa bước ra khỏi quán cà phê.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng của Cố Nhược Trần nữa, Ngô Vũ Kỳ mới quay người lại cầm lấy món tráng miệng ăn từng miếng thật lớn.