Tại một quán cà phê gần Đại học Đông Hải. Cố Nhược Trần và Ngô Vũ Kỳ ngồi đối diện nhau.
“Cậu không biết thích uống gì nên mình gọi một ly Americano cho cậu.” Cố Nhược Trần cười tươi nói với Ngô Vũ Kỳ.
Ngô Vũ Kỳ khó hiểu liếc Cố Nhược Trần một cái, nâng cốc cà phê lên nhấp một ngụm, lập tức nhíu mày vì cảm thấy đắng ngắt cả miệng.
Cố Nhược Trần cười khẽ, ly Americano này là loại không đường.
Ngô Vũ Kỳ đặt cốc cà phê xuống, mím môi hỏi: “Cậu tìm tôi có chuyện gì không?”
Thực ra trong lòng cô cũng láng giáng đoán được Cố Nhược Trần tìm mình chắc chắn là vì chuyện của Từ Nhược Hàm. Ban đầu cô định mở lời từ chối không đến, nhưng Cố Nhược Trần nói xong thời gian địa điểm liền cúp máy luôn.
Cố Nhược Trần nói thẳng: “Ngô Vũ Kỳ, cậu với Nhược Hàm là bạn cùng phòng, mình thấy không cần thiết phải làm căng thẳng mối quan hệ như vậy đâu.”
Lại còn Nhược Hàm!
Gọi nghe thân mật chưa kìa.
Ngô Vũ Kỳ thầm bĩu môi trong lòng, mỉm cười nói: “Bọn mình vẫn bình thường mà, chỉ là có chút bất đồng quan điểm Tiểu Tiểu thôi.”