Bản xem trước công khai.
Mặc dù Lạc Nam quyết đoán trốn vào Linh Giới Châu, nhưng uy lực Luyện Hư Kỳ phát ra thật quá kinh khủng, khí tức của một kích kia vẫn kịp thời tác động lên người hắn, chấn đến toàn thân khí huyết cuồn cuộn, nhịn không được phải nôn ra ngoài...
Tiểu Nam, không sao chứ?
Hai nữ hớt ha hớt hải chạy tới đỡ hắn, gương mặt phủ một lớp lo lắng, đây là lần đầu nhìn thấy nam nhân bá đạo này ăn thiệt thòi như vậy...
Ngửi mùi hương thơm ngát trên cơ thể hai vị giai nhân, Lạc Nam cố nén khó chịu trong cơ thể, nhìn Mộc Tử Âm một mặt ân cần cười trêu: Lão bà, lo lắng cho ta?
Lo cái đại đầu quỷ.
Mộc Tử Âm lúc nãy bị lo lắng bao phủ lý trí nên không chú ý hành động của mình, hiện tại bị hắn ở trước mặt đồ đệ trêu chọc như vậy vừa tức giận vừa xấu hổ...
Nàng vùng tay muốn rời khỏi...
Ai cho nàng đi? Phải ôm ta! Lạc Nam nhếch miệng, ý niệm vừa động, không gian linh giới châu đem Mộc Tử Âm giữ chặt,...
Lạc Nam hài lòng cười hề, ôm eo thon hai vị mỹ nữ sư đồ mặc Mộc Tử Âm tức giận nghiến răng...
Lý Trúc Loan che miệng cười khẽ, bất quá thấy sắc mặt tái nhợt của hắn bèn lo lắng hỏi: Huynh gặp chuỵên gì thế? Sao ra nông nổi này?