Bản xem trước công khai.
Giữa bóng tối vô tận, thân ảnh màu tím soi sáng cả một vòm trời...
Hỏa Phượng luôn cao quý, lạnh lùng, ngạo nghễ, liệt diễm tử sắc hừng hực thiêu đốt...
Ngôi miếu lập tức thành tro bụi, vô số thi thể nhân loại được an táng trong hỏa diễm ngút trời...
Nếu không phải với sự nhạy bén của Nguyên Anh Kỳ, dùng linh lực bao trùm cơ thể, có lẽ ngay cả ba tên quái nhân cũng chôn mình trong biển lửa...
Bất quá mặc dù vậy nhưng quần áo bọn hắn đã hoàn toàn biến mất, thân thể bỏng sưng, máu me be bét...
Uy lực Dị Hỏa, luôn khủng bố như vậy...
Kẻ nào? Cút ra cho lão tử.
Lão đại không môi điên cuồng hét lớn, nhìn vô số thi thể mình khó khăn thu thập tan trong biển lửa, hai mắt hắn đỏ ngầu dữ tợn...
Mà hai tên kia không khá hơn là bao, đôi mắt âm lệ trợn trừng muốn nứt, căm hận đến cực điểm, điên cuồng gào rống trong màn đêm tĩnh lặng...
Nhìn Hỏa Phượng ngạo nghễ trời cao, bọn hắn bị phẫn nộ che phủ lý trí, cũng mặc kệ đây là Dị Hỏa hay không, chỉ muốn giết người cho hả giận...