Bản xem trước công khai.
Nàng cầm những thứ này tu luyện, cố gắng tăng địa vị tại Xích Bích Giáo, hoàn thành nhiệm vụ càng nhanh càng tốt. Lạc Nam đưa hết vật phẩm cho Lạc Long Nhi.
Biết rồi nói mãi... Lạc Long Nhi tiếp nhận Nhẫn Trữ Vật của hắn, nhịn không được hừ một tiếng: Ngươi vội như thế làm gì?
Còn để làm gì nữa? Lạc Nam trợn mắt nói: Đương nhiên là xong việc để còn về Lạc Gia làm con dâu, muốn ta đợi đến bao giờ?
Lạc Long Nhi nhất thời gò má đỏ ửng, nắm đấm đã nâng lên sẳn sàng vung quyền.
Lạc Nam vội vàng rụt cổ lại, hắn dám khẳng định cô nàng này còn bạo lực hơn cả Võ Tam Nương, bất kể là khi thẹn thùng hay tức giận đều muốn động thủ, hơn nữa lực đấm của nàng cực mạnh, dù là hắn nếu không cẩn thận cũng trọng thương như thường.
Thấy dáng vẻ của hắn, Lạc Long Nhi cũng mỉm cười: Đã an bày hai tên Thiếu Thần Tử và ba vị trưởng lão toàn lực giúp ta, đâu cần phải phí công mua sắm nhiều tài nguyên như vậy, ta cứ lén lút dùng tài nguyên của Xích Bích Giáo cũng được mà.
Đây là tâm ý của ta đối với vị hôn thê của mình, làm sao có thể đánh đồng? Lạc Nam ôn tồn nói.
Nhìn nét mặt chân thành của hắn, Lạc Long Nhi rốt cuộc hiểu vì sao từ khi nhận thức đến nay, lúc nào bên cạnh hắn cũng có bách hoa vờn quanh, ngay cả người với tính cách như nàng còn không nhịn được phải cảm động, thử hỏi những nữ nhân khác làm sao có thể chống được hắn công lược?
Lời vừa rồi của Lạc Nam hoàn toàn là thật tâm, hắn biết lượng tài nguyên phong phú ở Xích Bích Giáo sẽ đủ cho Lạc Long Nhi tu luyện... nhưng đồng thời hắn cũng muốn lưu lại thứ gì đó giữa mình và nàng.
Tính cách của Lạc Long Nhi nghiêm túc, cầu tiến, hiếu thắng... nàng không giống các nữ nhân khác sẽ ưa thích quà lưu niệm hay lễ vật gì đặc biệt, cho nên hắn mới nghĩ ra cách mua thật nhiều tài nguyên cho nàng.