Bản xem trước công khai.
Lời của tiểu thư thật hay...
Lạc Nam tán thưởng nhìn thiếu nữ, liền lấy ra Nguyên Thạch giao nộp.
Lạc Long Nhi thì lại hỏi xin tờ giấy vừa rồi có viết chữ Lạc của hai người, cẩn thận lưu giữ như trân bảo.
Tiền bối...
Lạc Nam hướng Thiên Cơ Tán Nhân chắp tay: Chắc hẳn ngài cũng biết chí hướng của ta, với tài năng của nàng và ái đồ... ta vô cùng ngưỡng mộ, nếu như may mắn có được hai người chẳng khác nào có được một nửa thiên hạ...
Ngài nói quá lời. Thiên Cơ Tán Nhân vuốt râu lắc đầu: Sư đồ chúng ta đã sớm quen lang bạt kỳ hồ, hơn nữa khả năng có hạn, chỉ bói toán tiểu đả tiểu nháo cho vui... cũng không thích hợp làm nên đại sự.
Tiền bối không cần khiêm tốn, ta biết sẽ không dễ dàng gì để thuyết phục được bậc kỳ nhân như các vị.
Lạc Nam chân thành nói rằng: Cửa nhỏ của Lạc Gia và Lãnh Địa của tiểu tử luôn rộng mở vì hai người, bất cứ lúc nào cũng được.
Thiên Cơ Tán Nhân ánh mắt lấp loé, cũng không nói thêm lời nào.
Lạc Nam không làm phiền bọn họ, mang theo Lạc Long Nhi tiếp tục dạo bước.