Bản xem trước công khai.
Lạc Nam nhìn thân thể trần truồng của nàng, lại nhìn đôi mắt trong sáng thánh thiện. Trong lòng không có một tia dục vọng, chỉ có một cảm giác thân tình ấm áp lan tỏa trong tim.
Đưa tay vuốt máy tóc bạc trắng của nàng, mĩm cười ôn nhu nói: Nàng từ bé đã ở Sơn Mộc Lâm sao?
Bạch Tố Mai hơi đảo mắt suy nghĩ, nàng hơi lúc lắc đầu nhỏ khẽ nói: Thiếp chỉ nhớ rằng từ khi có nhận thức đến nay đã sống ở nơi đó, còn có phải từ bé hay không thì không rõ ràng.
Thương tiếc nựng gò má mịn màn của nàng, Lạc Nam khẳng định nói: Sau này ta sẽ mang nàng đi khắp thế gian, cùng chinh phục mảnh thiên địa này!
Vâng, thiếp sẽ đi đến bất kỳ đâu, chỉ cần nơi đó có chàng, chủ nhân của thiếp Tựa đầu vào lồng ngực rắn chắc, Bạch Tố Mai thỏa mãn nhắm mắt.
Vô thanh thắng hữu thanh.
Hai trái tim như cùng một nhịp đập, chợt Bạch Tố Mai ngước đầu, ngây thơ nhìn hắn dò hỏi: Có thứ gì cứ đâm vào thiếp.
Nói xong không đợi Lạc Nam phản ứng, bàn tay mềm mại thon thả nắm lấy thứ nóng hổi đang dựng thẳng kia, tò mò vuốt bóp.
Hít.
Lạc Nam hít sâu một hơi, cảm giác thoải mái nói không thành lời, bất quá nhìn vẻ mặt ngây thơ thánh thiện của nàng, Lạc Nam đè ép dục vọng, thầm nghĩ sau này cần từ dạy dỗ nàng, nhìn nàng thánh khiết hắn không nỡ xuống tay.