Bản xem trước công khai.
Đường cái lớn Linh Vũ Thành.
Trần Giang giật mình tỉnh giậy, gặp vị công tử đang nhìn hắn chằm bằng con mắt bạc trắng tà dị, hơi rùn mình, hắn cũng lanh lợi, không hỏi tại sao vô cớ bị đánh ngất, trái lại cười hì nói: Công tử, Đa Bảo Các buôn bán ổn thỏa sao?
Quả thật không tệ, ngươi làm rất tốt Lạc Nam gật đầu, tiểu tử Trần Giang này làm người biết tiến thối, lại thông minh lanh lợi, đáng tiếc tu vi quá thấp.
Thật ra trong thế hệ trẻ tại Linh Vũ Thành, Trần Giang tu vi đã xem như có chút thành tựu, bất quá Lạc Nam vừa xuất đạo đã gặp toàn các con hàng khủng, không phải thánh nữ thì là tiểu thư của thế lực lớn, đương nhiên tầm mắt cũng tăng cao rất nhiều.
Đây là phần thưởng cho ngươi, sẳn tiện dẫn ta đến khách sạn nào ổn thỏa một tí Lạc Nam vỗ vai Trần Giang, đồng thời nhét vào tay hắn 10 viên Thượng Phẩm Linh Thạch.
Nhìn mười viên đá lấp lánh ánh sáng, tỏa ra dồi giàu linh khí trong tay, Trần Giang toàn thân run lẩy bẩy, ngẩng đầu nhìn Lạc Nam lắp bắp cà lăm: Công.. Công tử, quá.. Quá.. Quý.. Quý.. Giá rồi.. Tiểu nhân..
Câm miệng, đây là ngươi nên được Lạc Nam khoát tay, đá vào mông hắn cười nói: Còn không dẫn ta tìm khách sạn?
Cứ giao cho tiểu nhân Trần Giang tửng li từng tí thu hồi linh thạch, đây là số tiền lớn nhất đời này hắn đạt được, hào khí vỗ lòng ngực tự tin nói.
Nói xong lập tức đi trước dẫn đường, lúc này trời cũng vào chiều.
Lạc Nam theo sau hắn, không lâu sau xuất hiện trước một tòa xây theo phong cách cổ điển khách sạn, có rào chắn trãi dài mấy chục dặm, vô số phòng ốc lớn nhỏ nói liền không dứt sau hàng rào, cửa vào là một đại môn rộng rãi, bên trên treo hai cái lồng đèn lớn bắt mất vô cùng, người ra vào cũng tấp nập vô cùng, chỉ kém hơn Đa Bảo Cát một chút mà thôi.