Bản xem trước công khai.
Lạc Nam đảo mắt một vòng nhưng lại chỉ chào hỏi Lôi Kiêu, hiển nhiên đối với bản thân hắn, bất kỳ nhân vật nào hiện tại ở Thất Thập Tông cũng không thể sánh bằng vị nhạc phụ đại nhân này của mình.
Lôi Kiêu từng rất cưng chiều hắn khi hắn còn nhỏ, từng cải tiến nâng cấp Bá Vũ Điện cho hắn, khi Thất Thập Tông cường thế muốn Lôi Gia từ hôn với Lạc Gia, Lôi Kiêu cũng thẳng thắng đến Lạc Gia giải bày nỗi khổ tâm trong lòng.
Sau tất cả, Lạc Nam vẫn luôn thật tâm xem Lôi Kiêu là trưởng bối của mình, vì vậy chào hỏi hắn đầu tiên.
Hừ. Lôi Giai Nghi phồng má hừ một tiếng, nam nhân không thèm để ý đến mình khiến thiếu nữ hờn dỗi, bất quá nghĩ đến hắn nể trọng phụ thân của mình như vậy, lập tức liền chuyền hờn thành vui, âm thầm cảm thấy ngọt ngào.
Hảo, anh hùng xuất thiếu niên. Lôi Kiêu kích động đến toàn thân run rẩy, nhịn không được bước đến bên cạnh Lạc Nam vỗ thật mạnh vào vai hắn.
Lúc này Lạc Nam một thân uy vũ vô song, sống lưng thẳng tắp, chân mày như kiếm, khí thế phi phàm, làm sao còn có thể liên tưởng đến thằng nhóc chỉ biết ăn chơi, thường hay ra vào Trân Bảo Các hái hoa bắt bướm như ngày đó?
Lôi Kiêu nhớ đến lời hứa của Lạc Nam khi mình buộc phải đến Lạc Gia từ hôn mà cảm khái trong lòng, đúng là nam tử đỉnh thiên lập địa, lời hứa nặng tựa vạn quân, đã hứa là sẽ làm được.
Chiến Quốc đại ca trên trời có linh, chắc chắn sẽ tự hào về ngươi. Lôi Kiêu cười không khép miệng được.
Lúc này ông ta có cảm giác như nhìn thấy hậu bối của mình trưởng thành, trở thành nhân vật có thể một người đảm đương một phía, huống hồ đây còn là hiền tế tương lai, làm sao có thể không hưng phấn?
Lạc Nam tương tự đánh giá Lôi Kiêu, chỉ thấy mặc dù tu vi gia tăng nhưng nhìn qua Lôi Kiêu đã già hơn năm xưa rất nhiều, dáng vẻ nam tử oai hùng cũng có phần thương lão, mái đầu đã xuất hiện vài sợi hoa râm.