Bản xem trước công khai.
Vị hôn phu của ta?
Lôi Giai Nghi toàn thân chấn động, theo sau đó một đôi mắt to tròn sáng ngời lên như ánh sao, nhấc váy muốn chạy.
Đứng lại! Phạm Thanh Thuyên hừ một tiếng.
Lôi Giai Nghi toàn thân thoáng cái cứng đờ.
Tiểu tử đó đến Thất Thập Tông chúng ta làm cái gì? Thất Lung Thánh Đế biểu thị bất mãn.
Các vị trưởng lão khác cũng là đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng toàn bộ ánh mắt tập trung về phía một nam tử trung niên diện mạo thô kệch.
Đây cũng là Lôi Kiêu, phụ thân của Lôi Giai Nghi, là một vị Khí Trận Đế nên được Thất Thập Tông bổ nhiệm làm Bát Trưởng Lão, dưới sự hỗ trợ của Thất Thập Tông cũng đã tu đến Thánh Đế Viên Mãn.
Đại trưởng lão nhíu mày, nhìn Lôi Kiêu trầm giọng hỏi: Không phải nói Lôi Gia đã đến Lạc Gia từ hôn rồi hay sao? Hiện tại tiểu tử kia vì sao còn bám lấy?
Cái này...
Lôi Kiêu nhất thời á khẩu, trong lòng âm thầm cười khổ không thôi, hắn cũng không nghĩ đến con rể kia của mình lại có thể lặn lội tìm đến tận Thất Thập Tông, xem ra thời gian qua cũng có không ít tiến bộ, kiến thức cũng mở mang hơn.