Bản xem trước công khai.
Đại tẩu!
Lạc Nam giật mình hô to, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu.
Trong cơn mê mang, hắn chứng kiến đại tẩu Ninh Huyền Tâm trải qua thảm trạng mà mẫu thân Ninh Vô Song đã từng, bị một đám xiềng xích sắc nhọn xuyên qua cơ thể ngọc ngà, toàn thân đầy máu bị đưa đến pháp trường hành quyết.
Hai mắt hắn trợn tròn, đập vào tầm quan sát là bầu trời trong xanh, mặt hồ phẳng lặng cùng với rừng trúc dịu mát, xung quanh không một bóng người.
Đại tẩu đâu? Lạc Nam biến sắc.
Thân mình còn lo chưa xong, có thời gian lo cho người khác?
Một thanh âm trong trẻo pha lẫn tức giận truyền đến.
Lạc Nam vội vàng đưa mắt nhìn, chỉ thấy một vị mỹ nhân quen thuộc toàn thân áo đen, sở hữu đôi mắt thăm thẳm đầy mộng mị và dung nhan sắc sảo từ trong rừng trúc bước đến, bên hông nàng còn treo một hồ lô rượu.
Thân thể thành thục đầy đặn uyển chuyển, mỗi một bước chân cũng khiến hai gò bồng đảo ngoại cỡ rung rinh, cực kỳ câu hồn đoạt phách.
Bất quá tâm trạng của hắn lúc này không có tâm tình thưởng thức cái đẹp, vô thức gọi tên nàng: Thanh Thu.