Bản xem trước công khai.
Đã không thể nhặt Rương trong bồn tắm của Thi Mộ Tuyền, Lạc Nam cũng đành chịu.
Sau khi lượn quanh Thi Địa một vòng với mong muốn tìm kiếm thêm Vĩnh Hằng Thuộc Tính nhưng không có, Lạc Nam đành quyết định đến Tu La Giáo.
Thời gian Tu La Thánh Chiến đã ngày một gần, nếu cứ tiếp tục vì Rương Đặc Biệt chưa lấy được mà nán lại Thi Địa sợ rằng sẽ chậm trễ.
Vậy nên trong sự lưu luyến không nỡ của Niếp, ánh mắt đưa tiễn của hai vị mỹ phụ tỷ, Lạc Nam cùng Ninh Huyền Tâm cưỡi trên lưng Tinh Không Long Mã lao vọt đi.
Lần này Lạc Nam và Thi Mộ Tuyền đều ăn ý không đề cập đến sự tồn tại của Hỗn Độn Thú, cũng không biết trong lòng nàng nghĩ gìnhưng hắn ngầm đoán có lẽ nàng cũng khá cảm kích những gì mà hắn đã làm nên không muốn vì Hỗn Độn Thú mà trở mặt.
Có lẽ sau khi đã hồi phục trạng thái, tâm trạng của Thi Mộ Tuyền đã khá hơn, nàng hiểu rằng Hỗn Độn Thú chỉ là công cụ bị lợi dụng mà thôi, nó là con vật ngu xuẩn bạ đâu ăn đấy, hoàn toàn không có đủ linh trí để phân biệt thiện ác tốt xấu.
Rồi hắn sẽ có dịp quay lại, hy vọng đến lúc đó Thi Địa đã trở nên cường đại đến mức đủ sức chống lại những kẻ địch bí ẩn trong quá khứ đã diệt đi một Thi Thần Tông cường thịnh.
Đường đường là một đại thế lực, lối vào lại keo kiệt hèn mọn như vậy?
Lạc Nam bất mãn nói.
Trước mặt hắn và Ninh Huyền Tâm lúc này là một khe núi hẹp, nơi đang có không ít người mặc áo choàng xếp thành hàng dài để đến lượt mình tiến vào bên trong, hai người bọn họ cũng phải xếp hàng.