Bản xem trước công khai.
Nghe Giao Linh hỏi, Lạc Nam đương nhiên sẽ không tiết lộ thân phận thật sự của mình, ung dung bình thản đáp: Tại hạ gọi Văn Lang, là một giới tán tu, xem thiên hạ trời đất, non sông bốn biển là nhà.
Quân Tư Tình ở bên cạnh cũng khẽ cười đáp: Tiểu nữ tên Lạc Tình, đạo lữ của Văn Lang!
Lạc Nam âm thầm buồn cười, khái niệm đạo lữ thật ra rất quen thuộc đối với giới tu sĩ nhưng hầu như hắn và các thê tử và hồng nhan tri kỷ của mình không ai sử dụng đến.
Đạo lữ chính là bạn lữ khác giới cùng nhau tu luyện, cùng nhau song tu ngộ đạo để cả hai cùng tiến bộ.
Tuy nhiên các cặp đạo lữ thường đặt vấn đề tu luyện lên hàng đầu mà hạ thấp và xem nhẹ chuyện tình cảm, chỉ cần một người cảm thấy người kia không còn giúp mình tiến bộ được nữa sẽ có thể truy tìm đạo lữ mới, giống như một mối quan hệ hợp tác vậy.
Lạc Nam và chúng nữ đều xem trọng tình cảm của nhau, vì thế xưng hô đối phương là phu thê, hầu như chưa từng xem người kia của mình là đạo lữ.
Bất quá hắn cũng hiểu da mặt của Quân Tư Tình vốn là mỏng nên cũng ngầm chấp thuận xưng hô của nàng, dù sao thì nàng lấy tên Lạc Tình cũng cho thấy phần nào bắt đầu thích ứng với thân phận Lạc phu nhân rồi.
Thì ra là Văn Lang huynh và Lạc Tình tẩu Giao Linh thánh thót kêu lên, nàng rất biết cách làm người đối diện cảm thấy dễ chịu và rút ngắn khoảng cách giữa đôi bên, hòa nhã nói: Giao Linh bình sinh là người có thế lực sau lưng nên không thể thay đổi, tuy nhiên trong lòng vẫn luôn mến mộ những nhân vật có thể tiêu diêu tự tại, ngao du thiên địa như hai người vậy.
Giao Linh Công Chúa nói quá lời, hai người chúng ta vừa đặt chân đến Hằng La Đại Hải đã nghe thấy đại danh đỉnh của ngươi, không những dung nhan tuyệt trần mà lại còn thông minh tuyệt đỉnh, hôm nay may mắn có dịp diện kiến.
Lạc Nam ca ngợi nói.