Bản xem trước công khai.
Ngày tháng trên biển chẳng có việc gì để làm, Quân Tư Tình liền có chút mong chờ hướng Lạc Nam đề nghị: Ngươi dạy ta đàn khúc Tiếu Ngạo Giang Hồn lần trước đi!
Nàng cũng biết đánh đàn à? Lạc Nam ra vẻ ngoài ý muốn.
Hừ, ta biết nhiều hơn ngươi tưởng! Quân Tư Tình ngạo kiều nói.
Thời gian dài đằng đẳng ở Thánh Cung nếu không nghiên cứu cầm kỳ thi họa giết thời gian sợ rằng nàng sẽ chán đến chết.
Tốt, chúng ta đến đầu thuyền đón gió, tấu lên một khúc ngạo tiếu Lạc Nam cười haha.
Hai người bước đến đầu Thương Lan Du Thuyền, tìm kiếm một góc đẹp, nơi có thể nhìn thấy đường chân trời phía xa, mặt trời đang sắp khuất trên mặt biển, gió chiều thổi qua mang theo vị mặn làm lọn tóc tung bay.
Lạc Nam lấy ra một thanh tiêu làm bằng ống trúc đơn giản, đưa mắt nhìn Quân Tư Tình.
Cho ta mượn đàn với! Nàng cắn môi.
Nàng không có đàn? Lạc Nam một lần nữa nghi hoặc.
Tóm lại ngươi có đàn hay không? Quân Tư Tình liếc xéo hắn.