Bản xem trước công khai.
Nghe Hoa Vân Phi nói vậy, Khương Nhược Dao gật đầu, suy nghĩ một chút rồi bảo: “Vậy đến lúc đó muội gọi sư tôn đi cùng huynh. Nghe huynh kể trước đó, muội cứ thấy Đạo Huyền lão nhân có gì đó là lạ.”
Hoa Vân Phi nghĩ đến việc Luân Hồi Tiên Vương cũng muốn đi cùng mình, liền cười: “Nàng quên là còn có các vị lão tổ sao? Không sao đâu, có chuyện gì thật thì các lão tổ cũng dẹp yên hết.”
“Không được.” Khương Nhược Dao lắc đầu, kiên quyết muốn Vĩnh Hằng Tiên Vương đi theo, như vậy nàng mới yên tâm được.
“Được rồi, được rồi.” Hoa Vân Phi đành thỏa hiệp, dù sao để Vĩnh Hằng Tiên Vương đi theo cũng chẳng phải chuyện xấu gì.
“Đi, đi uống vài chén thôi.” Khương Nhược Dao nắm lấy cánh tay Hoa Vân Phi, bay về phía Hỗn Độn Thần Thành...
Ba ngày sau, Hợp Càn Điện.
Hoa Vân Phi đang tu luyện, mảnh vỡ thanh đồng lơ lửng trước mặt, hơn mười cổ tự thâm sâu vây quanh hắn nhấp nhô, tỏa ra sức mạnh thần bí.
Vô thượng công pháp trong mảnh vỡ thanh đồng này cực kỳ mạnh, nhưng lại không trọn vẹn. Với thiên tư của Hoa Vân Phi mà tu luyện cũng thấy hơi khó nhằn.
Đúng lúc này, trong đầu Hoa Vân Phi vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.
Đinh, tháng mới đã đến, ký chủ có muốn bắt đầu điểm danh không?