Bản xem trước công khai.
Võ Đức đã tới nơi này du ngoạn (1/2.)
Thập Phương Vực, Thập Phương Thần Sơn.
Vốn là cấm địa vô thượng trong mắt vạn linh tại Thập Phương Vực, thế nhưng trong trận chiến này, nó đã bị một ngón tay của Ngao Côn đánh thành hư vô. Vùng đất trăm vạn dặm xung quanh cũng bị vạ lây, tan hoang một mảnh.
Thế nhưng dù Thập Phương Thần Sơn không còn nữa, sau khi Thập Phương Tiên Vương trở lại Thập Phương Vực, ông ta vẫn quay về nơi này.
Không phải vì ông ta hoài niệm, mà là vì nơi đây có cất giấu một tòa bảo khố của ông ta.
Là một Vương chi cự đầu, đương nhiên ông ta sẽ không dại dột mang hết đồ tốt trên người, mà luôn chừa lại một đường lui.
Thập Phương Tiên Vương dẫn Công Tôn Yên Nhiên tiến sâu vào trong hư không, phía trước tầm mắt bỗng xuất hiện một hòn đảo đang trôi nổi.
“Sư tôn, người không sao chứ?” Công Tôn Yên Nhiên nhìn Thập Phương Tiên Vương, vẻ mặt ủ rũ, khẽ hỏi.
Vừa rồi Luân Hồi Tiên Vương muốn giết nàng, chính Thập Phương Tiên Vương đã dùng một viên "Đạo Quả" của mình để trao đổi, nàng mới giữ được cái mạng nhỏ.
Công Tôn Yên Nhiên hiểu rất rõ tầm quan trọng của "Đạo Quả" đối với tu sĩ, chỉ khi đạt tới Hợp Đạo Cảnh mới có thể ngưng tụ ra nó.