Nghe xong lời Đoan Mộc Khuynh Nguyệt, Hoa Vân Phi cũng chẳng biết nói gì cho phải.
Mối quan hệ giữa hai người quả thực rất kỳ quặc, rõ ràng vừa mới tính là bạn bè, lòng tin còn chưa kịp xây dựng thì đã xảy ra chuyện kia, không khí giữa hai bên tự nhiên trở nên vi diệu.
Đoan Mộc Khuynh Nguyệt giữ khoảng cách, chắc cũng là vì không biết nên đối mặt thế nào.
“Được, nếu có việc cần ta giúp, ta sẽ không từ chối.” Hoa Vân Phi nói.
Đoan Mộc Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu. Thật ra lần này nàng đến Chủng Đạo Sơn là do Đãng Tẫn Thiên sắp đặt, mục đích chính là nhờ Hoa Vân Phi giúp một tay, hay nói đúng hơn là nhờ người đứng sau lưng hắn ra mặt.
Nhưng ngập ngừng hồi lâu, nàng vẫn không sao mở miệng được. Nàng không muốn làm phiền Hoa Vân Phi thêm nữa, dù sao cũng đã từng lừa hắn một lần rồi, nàng nên biết điều mà giữ khoảng cách thì hơn.
Những cường giả leo lên được đỉnh Chủng Đạo Sơn lần lượt tiến đến dưới gốc cự thụ hành lễ. Họ đều đinh ninh rằng đây chính là Ngộ Đạo Tổ Thụ.
“Xào xạc...”
Lần này, cự thụ bỗng có phản ứng, cành lá rung rinh theo gió, phát ra tiếng kêu trong trẻo tựa như chuông bạc. Từng chiếc lá xanh biếc như ngọc, cành nhánh tựa như rồng bạc, tinh khiết sáng trong.
Cự thụ ngày càng lớn, càng thêm cao vút. Chúng nhân ngước nhìn sự thay đổi của đại thụ, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc.