Mọi người nghe tiếng liền quay sang nhìn Thiên Xà Thái Tử, phát hiện gã đang im như thóc, sắc mặt xanh mét, trong mắt lửa giận hừng hực như muốn phun ra ngoài.
Đám đông hiếu kỳ, rõ ràng chả ai đắc tội gì gã, sao lại thành ra thế này?
Hoa Vân Phi đang ngửa cổ uống rượu, khóe mắt lộ nét cười. Ngoài Thiên Xà Thái Tử ra, chỉ có hắn mới biết tại sao gã lại ra nông nỗi ấy.
Cũng phải thôi, chí bảo tốn bao tâm huyết tế luyện suốt bao năm bỗng dưng “không cánh mà bay”, đổi lại là ai mà chẳng uất ức đến phát điên.
Thiên Xà Thái Tử quét mắt qua từng người, trực giác mách bảo gã rằng kẻ trộm chính là một trong số những tên này.
Nhưng gã vẫn có chỗ nghi hoặc, với thực lực của gã, ở đây ai đủ tư cách trộm bảo bối mà không để gã truy tra ra? Huống hồ lúc nãy gã đang ở trên Nhập Đạo Thê, không được phép vận dụng đạo pháp thần thông.
Còn cường giả bên ngoài thì càng không thể nào ra tay trộm đồ của gã.
Nghĩ tới nghĩ lui, ánh mắt Thiên Xà Thái Tử chốt hạ vào gã Hắc Bào Nhân. Kẻ này vô cùng thần bí, am hiểu ẩn nấp bí thuật, lúc nãy lại vừa vặn leo thang gần chỗ gã, hiềm nghi quá lớn!
“Nhìn ta làm gì?” Hắc Bào Nhân nhận ra ánh mắt của Thiên Xà Thái Tử, quay đầu hỏi.
“Có phải ngươi không?” Thiên Xà Thái Tử hỏi thẳng.