Từ lúc nhìn thấy Quân Tiêu Dao dùng thánh thể dị tượng trấn áp thi thể chí tôn ma đầu, Cơ Huyền đã dự cảm thấy điềm gở.
Nhưng lúc này, tận mắt thấy thi thể ma đầu bị Quân Tiêu Dao tiêu diệt hoàn toàn, sắc mặt hắn ta trắng bệch như tờ giấy.
Cảm giác giống như giữa tiết đại hàn bị ném vào đầm nước lạnh, toàn thân run lẩy bẩy.
Hắn ta vẫn luôn tính toán cướp xong chiếc hộp gỗ rồi sẽ dùng ngay bùa đại na di để chuồn.
Nhưng Quân Vạn Kiếp lại cứ bám riết lấy hắn ta không buông, khiến hắn ta chẳng tài nào dứt ra được.
“Cơ Huyền, không phải cậu từng nói nếu công tử có thể đánh bại thi thể chí tôn ma đầu thì cậu sẽ trồng cây chuối tiểu tiện đó sao? Mau lên nào, tôi đang nhìn đây.” Quân Vạn Kiếp cười lạnh mỉa mai.
Cơ Huyền nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu, vô cùng nhục nhã, cảm giác hai bên má nóng rát như bị tát.
“Đáng chết, tôi nhất định phải lấy cho bằng được chiếc hộp gỗ đó!” Cơ Huyền thầm nghiến răng, sắc mặt dữ tợn.
Những thủ đoạn mà Quân Tiêu Dao vừa thể hiện đã gần như khiến đạo tâm của hắn ta sụp đổ đến nơi.
Đến cả thi thể chí tôn ma đầu mà cũng giải quyết được, thử hỏi còn ai làm nổi?