Đạo sĩ già của Đạo Cực Thiên Tông có gương mặt đờ đẫn, khẽ mấp máy môi nói: “Đó thực sự là... Thần tử nhà họ Quân sao?”
Ngay cả một Thánh nhân tu đạo nhiều năm, tâm tính đã sớm trầm ổn như lão đạo sĩ mà cũng lộ vẻ khiếp sợ, có thể thấy cảnh tượng này mang đến chấn động lớn cỡ nào cho thế gian.
“Không sai, chính là Thần tử.” Vị trưởng lão kia của nhà họ cũng mang theo tia run rẩy trong giọng nói.
Quân Tiêu Dao vốn là con trai của Khương Nhu, tính ra cũng coi như nửa người nhà họ Khương.
Thấy Quân Tiêu Dao có thể đương đầu với ma thi cấp bậc Chí tôn, trưởng lão nhà họ Khương vô cùng mừng rỡ.
“Có lẽ, nên nghĩ cách thắt chặt hơn nữa mối quan hệ giữa Thần tử và nhà họ Khương chúng ta, ví dụ như hứa hôn với Lạc Ly, cũng rất không tồi...”
Trưởng lão nhà họ Khương đã bắt đầu tính toán trong lòng xem làm thế nào để lôi kéo hoàn toàn Quân Tiêu Dao, trói chặt cậu vào nhà họ Khương.
Dẫu sao thì một kẻ yêu nghiệt ở cảnh giới Thần Kiều mà đã có thể đương đầu với ma thi Chí tôn, nhìn khắp cổ kim vô số năm cũng chẳng tìm được mấy người.
Vị trưởng lão Cơ Bang Ấn của nhà họ Cơ cũng đờ đẫn như tượng đất, toàn thân cứng ngắc, nửa chữ cũng thốt không nên lời.
Sự chấn động này quá đỗi khổng lồ.