Bản xem trước công khai.
Ôn Du kết thúc buổi sáng làm việc, xoa cổ tay, liếc nhìn thời gian ở góc dưới bên phải. 11:55. Cô cầm điện thoại lên nhưng không nhận được tin nhắn mà cô vẫn luôn chờ đợi trong lòng.
Hứa Vọng không tìm cô, không hỏi cô đã ăn cơm chưa.
Ôn Du đứng dậy đi về phía cửa văn phòng, chuẩn bị đi đến căng tin ăn chút gì đó. Đúng lúc cô vừa nắm lấy tay nắm cửa, cửa từ bên ngoài bị đẩy ra.
Ôn Du lùi lại một bước, nhìn rõ người đến, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng lại đổi thành một câu không vui: Cậu lại trốn học đấy à?
Hứa Vọng cười đi vào văn phòng, thuận tay khóa cửa văn phòng lại, mang theo hai hộp cơm đóng gói đặt lên bàn làm việc, thành thạo kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, còn vỗ ghế của Ôn Du, ý bảo cô nhanh ngồi xuống.
Ôn Du ngồi xuống, khoanh tay nhìn chằm hắn: Tại sao lại trốn học?
Hứa Vọng cười nói: Ta đến đưa cơm cho tỷ.
Ôn Du nhìn hộp cơm trên bàn, nói: Ta không bảo cậu đến đưa cơm.
Tỷ, văn phòng của tỷ có điều hòa rất mát, ta muốn ăn trưa ở đây, hay là tỷ không chào đón ta? Hứa Vọng nhìn thẳng vào mắt cô nói.
Ánh mắt Ôn Du né tránh, nhìn cơm nóng hổi trên bàn, muốn nói lại thôi.