Nhìn thấy cách bố trí trong phòng làm việc, mọi thứ khiến Hứa Vọng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Ghế sofa, giá sách, bàn làm việc, cả chiếc chăn mà anh đắp ngủ qua được gấp gọn gàng đặt trên sofa nữa.
Ôn Du bước đến bàn làm việc kéo ngăn kéo tìm giáo án hôm nay. Hứa Vọng lại nằm phịch xuống ghế sofa, kéo lấy chiếc chăn nhẹ nhàng rũ ra cho nó phủ lên người, thoải mái nhắm mắt lại.
Ôn Du tìm thấy giáo án quay đầu lại, phát hiện Hứa Vọng vậy mà lại nằm trên sofa ngủ, bèn bước đến bên cạnh cậu đẩy đẩy bã vai, bực dọc nói: “Đừng ngủ nữa, đi lên lớp thôi.”
Hứa Vọng nhanh chóng đứng dậy, tiện tay ném chiếc chăn sang chiếc sofa bên cạnh.
Ôn Du lườm cậu một cái, đưa giáo án qua rồi gấp lại chiếc chăn cho ngay ngắn.
Cái đồ hỗn đản này, cứ thích làm loạn chỗ của tôi lên.
Còn ba phút nữa là đến giờ lên lớp, Ôn Du bước nhanh hơn.
Hứa Vọng lại mang vẻ mặt đau khổ bám theo phía sau gọi: “Giáo sư Ôn, cô đợi em với, em thật sự đi không nhanh nổi đâu, thông cảm cho người bị thương chút chứ.”
Giữa hàng mày Ôn Du thoáng hiện lên vẻ căng thẳng nhẹ, cô chưa từng đi học muộn bao giờ.
Cô ngoảnh đầu nhìn Hứa Vọng đã bị bỏ lại phía sau mấy mét, cuối cùng vẫn quyết định đợi cậu.