Bản xem trước công khai.
Nhìn bố cục văn phòng, mọi thứ khiến Hứa Vọng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Ghế sofa, giá sách, bàn làm việc, và cả tấm chăn bông mà y từng dùng để ngủ, được gấp gọn gàng đặt trên sofa.
Ôn Du đi đến bàn làm việc, kéo ngăn kéo tìm giáo án cho buổi học hôm nay. Hứa Vọng nằm dài trên sofa, với tay lấy chăn bông khẽ lay rồi thả xuống người, thoải mái nhắm mắt.
Ôn Du tìm thấy giáo án, quay đầu lại thì thấy Hứa Vọng đang nằm ngủ trên sofa. Y đi đến bên y, đẩy vai y, không vui nói: Đừng ngủ nữa, đi dạy đi.
Hứa Vọng nhanh chóng ngồi dậy, tùy tay ném chăn bông lên sofa.
Ôn Du trừng mắt nhìn y, đưa giáo án qua, rồi gấp lại tấm chăn bông một cách chỉnh tề.
Tên nhóc hỗn đản này, chỉ thích làm bừa bộn chỗ của ta.
Còn ba phút nữa mới đến giờ học, Ôn Du tăng tốc bước chân.
Hứa Vọng lại đi theo sau với vẻ mặt đau khổ, kêu lên: Giáo sư Ôn, cô đợi ta với, ta thật sự đi không nhanh được, hãy thông cảm cho người bị thương chứ.
Giữa hàng lông mày Ôn Du thoáng hiện vẻ căng thẳng, y chưa bao giờ đi muộn giờ lên lớp.
Y quay đầu lại nhìn Hứa Vọng đang tụt lại phía sau, vẫn chọn đợi y.