Bản xem trước công khai.
Cả hai đều đang nghĩ cho đối phương
Phía bên kia đường, chiếc xe Audi quen thuộc xuất hiện, mắt Hứa Vọng sáng lên.
Ôn Du liếc nhìn thấy Hứa Vọng đang tựa lưng dưới gốc cây lớn, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
Sau khi quay đầu ở ngã tư phía trước, chiếc Audi dừng lại bên đường, Ôn Du vươn tay giúp Hứa Vọng mở cửa ghế phụ.
Hứa Vọng nhanh như chớp chui vào trong xe, rướn người về phía Ôn Du muốn dành cho cô một cái ôm thật chặt.
Chị ơi, lâu rồi không gặp, nhớ chị quá, mau để em ôm một cái xem tối nay chị có ăn béo lên chút nào không.
Trên mặt Ôn Du treo ý cười nhàn nhạt, nhẹ nhàng đẩy Hứa Vọng ra, miệng hờn dỗi nói: Một bữa cơm mà đã có thể làm chị béo lên sao?
Trong lòng cô lại đang nghĩ, cơm nước ở nhà thầy trước kia ăn thấy rất ngon miệng, nhưng vị giác của cô đã bị Hứa Vọng làm cho kén chọn, chỉ quen ăn cơm Hứa Vọng nấu.
Bất kể Hứa Vọng nấu món gì, Ôn Du đều cảm thấy rất ngon.
Ôn Du kéo dây an toàn giúp Hứa Vọng thắt lại, lại ấn vai anh bảo anh ngồi cho ngay ngắn, thành thật một chút.