Bản xem trước công khai.
Hơn tám giờ tối, ánh đèn neon trên đường phố xuyên qua lớp kính hắt vào trong câu lạc bộ bida. Hứa Vọng đẩy cửa bước vào, đi tới quầy lễ tân thuê một bàn, chuẩn bị thư giãn một lát.
Cô nhân viên lễ tân nhiệt tình hỏi Hứa Vọng có cần người hỗ trợ không, thường thì những người trẻ tuổi đến đây một mình đều sẽ gọi một hoặc hai người hỗ trợ đi cùng.
Hứa Vọng từ chối, anh là người đã có gia đình, sao có thể tiêu tiền gọi phụ nữ khác bên ngoài được chứ. Đạo đức đàn ông, đạo đức đàn ông, đạo đức đàn ông.
Cô nhân viên dẫn Hứa Vọng đến một chiếc bàn trống ở góc, bàn bên cạnh có một người đàn ông trung niên đang ngậm thuốc lá, chăm chú tính toán chuẩn bị thực hiện một cú đánh dứt khoát, chỉ tiếc là bi cái lại rơi xuống lỗ, Hứa Vọng mỉm cười lướt qua bên cạnh ông ta.
Phục vụ mang tới một chai nước đặt lên bàn, Hứa Vọng chọn một cây cơ vừa tay, cúi người khai cuộc.
Động tác của anh không phô trương nhưng lại cực kỳ vững vàng, tư thế chuẩn xác, lực đẩy cơ được kiểm soát vô cùng vừa vặn. Ngay cú đầu tiên đã phá tan cụm bi một cách chính xác, đồng thời có một quả rơi xuống lỗ.
Hứa Vọng di chuyển quanh bàn, không có bất kỳ động tác thừa thãi hoa mỹ nào, mỗi cú đánh đều gọn gàng dứt khoát, có thể thấy được nền tảng kỹ thuật rất vững chắc.
Người đàn ông trung niên ở bàn bên cạnh vốn đang thong thả đẩy cơ tìm cảm giác, ánh mắt vô tình lướt qua bàn của Hứa Vọng, ban đầu chỉ nhìn lướt qua, nhưng ngay sau đó liền khựng lại.
Kỹ năng của Hứa Vọng đã thu hút sự chú ý của ông, quan sát một hồi lâu, ông đưa ra đánh giá: Phong cách đánh của chàng trai trẻ này rất vững vàng, là một cao thủ.
Ôn Tần nắm cây cơ, nhìn thêm một lúc nữa, cho đến khi Hứa Vọng thực hiện một cú đánh dài vào lỗ góc cực đẹp, bi cái dừng lại ở vị trí hoàn hảo, Ôn Tần không thể kìm lòng được nữa, bước tới. "Chàng trai, đánh một mình à?