Sáng sớm, bầu trời lất phất làn mưa bụi màu bạc gõ nhịp lên bệ cửa sổ. Ôn Du khẽ rên một tiếng rồi vươn vai, nhìn trần nhà có phần xa lạ khiến dòng suy nghĩ dần trở nên rõ ràng.
“Sao tối qua mình lại ngủ ở đây nhỉ?”
Chị ngồi dậy từ trên giường, quan sát xung quanh và nhận ra mình đã ngủ ở phòng ngủ phụ. Chị cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra tối hôm qua, hai má lập tức đỏ bừng lên từng chút một.
Nghĩ đến điệu bộ nói chuyện nũng nịu với Hứa Vọng tối hôm qua của mình, chị bỗng thấy xấu hổ không chịu nổi, vội rúc ngược lại vào trong chăn.
Chị hối hận rồi, tối hôm qua đúng là không nên uống rượu.
Ôn Du lại ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, dần dà xâu chuỗi lại mọi suy nghĩ của tối hôm qua.
Chị có cảm tình với Hứa Vọng, chị thích Hứa Vọng...
Ôn Du xoa xoa khuôn mặt mình, lại nhắm mắt nghĩ đến cậu, cảm nhận xem nhịp tim mình có phải vì Hứa Vọng mà đập dồn dập hơn không.
Trái tim bị phong kín nhiều năm qua đã đưa ra đáp án, chị không còn cách nào trốn tránh thứ tình cảm sinh ra trong lòng dành cho Hứa Vọng nữa.
Thích một người là thứ không thể giấu giếm được.