Bản xem trước công khai.
Sáng sớm, những hạt mưa bạc li ti bay lả tả trên bầu trời, khẽ gõ vào khung cửa sổ. Ôn Du tỉnh giấc, khẽ rên một tiếng rồi duỗi người, ngắm nhìn trần nhà có phần xa lạ, dần lấy lại ý thức.
Mình đã ngủ ở đây từ khi nào?
Cô ngồi dậy khỏi giường, nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ngủ ở phòng ngủ phụ. Cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, gò má cô từ ửng đỏ.
Nghĩ đến giọng điệu có phần nũng nịu khi mình nói chuyện với Hứa Vọng tối qua, cô lập tức xấu hổ, rụt lại vào trong chăn.
Cô hối hận, đáng lẽ tối qua mình không nên uống rượu.
Ôn Du lại ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, dần xâu chuỗi lại những suy nghĩ tối qua.
Cô có hảo cảm với Hứa Vọng, cô thích Hứa Vọng...
Ôn Du xoa mặt, rồi nhắm mắt lại để nghĩ về anh, cảm nhận xem tim mình có đập nhanh hơn vì Hứa Vọng hay không.
Trái tim đã bị chôn vùi nhiều năm đã đưa ra câu trả lời, cô không thể trốn tránh cảm xúc dành cho Hứa Vọng nữa.
Tình yêu không thể lừa dối ai.