Ôn Du nhìn thấy lời mời gọi điện thoại hiện lên trên màn hình điện thoại, tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy.
Cô với lấy chiếc điện thoại, hai tay nâng niu trong lòng bàn tay, ánh mắt có chút do dự và căng thẳng.
Ôn Du muốn nhận cuộc gọi này nhưng lại không biết phải nói gì với Hứa Vọng, cô sợ bị Hứa Vọng nhìn ra sơ hở, không biết phải đối mặt thế nào với chàng trai mà trong lòng mình vẫn luôn thích.
Đầu óc Ôn Du mơ màng, có lẽ là do cồn phát tác, sắc mặt cô ngày càng đỏ bừng, nhịp tim đập loạn nhịp. Tiếng chuông reo hồi lâu, Hứa Vọng vẫn không có ý định cúp máy.
Cuộc gọi thứ nhất, không có người nghe, Ôn Du hoảng loạn ấn vào màn hình, trong lòng thầm hối hận.
Ngay lúc cô đang hối hận và thở dài vì tâm trí rối bời, không nghe điện thoại của Hứa Vọng, thì cuộc gọi lại được gọi tới lần nữa. Lần này, Ôn Du lập tức bấm nghe, cô áp tai nghe sát vào bên tai.
“Chị, cuối cùng chị cũng nghe điện thoại rồi, em còn tưởng chị muốn trốn tránh em, không muốn gặp em chứ.”
Giọng điệu của Hứa Vọng nghe có vẻ hơi mất mát, giống như bị Ôn Du lạnh nhạt vậy. Ôn Du theo phản xạ mở miệng giải thích, lời đến bên miệng lại chỉ thốt ra vài chữ: “Chị không có không muốn gặp em.”
Hứa Vọng khựng lại một lúc, ngẩn ngơ nhìn màn hình điện thoại, có chút ngạc nhiên.
Giáo sư Ôn này có ý gì đây?