Bản xem trước công khai.
Lời Đại sư tỷ nói thì còn có thể là giả sao?
“Đệ đương nhiên tin Lục sư đệ là tự sát.” Đới Bất Phàm cố nặn ra một nụ cười, hai chân run cầm cập, chưa bao giờ cảm thấy cái chết lại gần trong gang tấc như lúc này.
Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như Đại sư tỷ lỡ tay đánh chết Lục sư đệ, giờ đang muốn hủy thi diệt tích, vậy mà mình lại không có mắt nhìn, còn chạy tới đây quan tâm Lục Dương làm gì không biết.
Mình sống chán rồi sao? Tình cảnh này đến thân mình còn lo chưa xong nữa là!
Quả nhiên tiên đào này không dễ cầm, chân trước vừa nhận tiên đào nợ Lục sư đệ một ân tình, chân sau đã phải lấy mạng ra đền, đây chính là cái gọi là nhân quả đã định sao.
“Vậy Đại sư tỷ cứ bận việc đi, có chuyện gì tỷ cứ gọi đệ.”
Đới Bất Phàm lặng lẽ lùi lại, thừa lúc Vân Chi không chú ý, cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết ra ngoài, ngay cả đầu cũng không dám ngoảnh lại.
“Đợi đã, quay lại đây.”
Vân Chi sao có thể để Đới Bất Phàm chạy thoát, giờ mà không giải thích cho rõ ràng, sau này muốn giải thích cũng chẳng xong.
Vân Chi khẽ động niệm, trực tiếp kéo Đới Bất Phàm lại, thậm chí còn đưa hắn quay về chỗ cũ.