Bản xem trước công khai.
Xét thấy sáu phần công pháp còn lại rất khó sửa đổi, không phải chỉ điểm vài câu là tiểu sư đệ có thể hiểu ngay được, nếu giảng quá phức tạp thì chẳng khác nào đốt cháy giai đoạn, không có lợi cho sự trưởng thành của tiểu sư đệ, Vân Chi cảm thấy tự mình sửa đổi vẫn là đỡ tốn công nhất.
“Chuyện công pháp cứ giao cho ta.”
Nghe thấy mình không cần phải sửa công pháp nữa, Lục Dương thầm thở phào nhẹ nhõm, có đại sư tỷ thật là tốt, đến cả công pháp cũng không cần phải lo nghĩ.
Khoan đã, chẳng phải trước đó mình từng lập chí là phải tự hoàn thành công pháp, không cần đại sư tỷ giúp đỡ sao?
Lục Dương xoắn xuýt một hồi, cảm thấy mình không thể phụ lòng tốt của đại sư tỷ, chuyện này đừng nhắc lại nữa thì hơn, tránh làm sứt mẻ tình cảm sư tỷ đệ, để người ngoài biết được lại tưởng hắn muốn tự lập môn hộ.
“Tiểu Dương tử, không phải ngươi nói công pháp của ngươi phải tự mình hoàn thành sao, sao giờ lại giao cho nha đầu Vân Chi rồi?”
“...”
“Ừm, tiểu Dương tử sao ngươi không nói gì nữa?”
Tiên tử, người mà còn hỏi tiếp là sẽ mất đi một vị quốc trụ đại thần của Đại Đậu vương triều đấy.
Để đánh lạc hướng Bất Hủ Tiên Tử, Lục Dương vội vàng chuyển chủ đề: “Đúng rồi tiên tử, dùng Trang Tử Thuật có thể cảm ngộ thiên địa không?”